Mộ Gió

Tôi không sinh ra ở biển, cũng chưa một ngày đi làm biển nên có lẽ thật khó mà hiểu những trải lòng của người dân miền biển. Nhưng – nỗi đau là chung, mất mát là chung. Có lẽ ít ai cầm được những nỗi niềm, những giọt nước mắt nóng hổi khi nghe những người Mẹ, người Vợ kể về người Chồng, người Con của mình đã ra đi mãi mãi trên những chiếc thuyền mưu sinh của họ. Biển cả ơi, người ngọt ngào biết bao, khi hào phóng ban phát đến người dân nguồn tài nguyên quý giá nhưng người cũng lạnh lùng biết bao, khi những ngọn sóng giữ nuốt chửng lấy con thuyền, dìm tắt bao hy vọng của người ở lại. Ngày mai ấy, biển lại yên bình, chỉ còn những gợn sóng lăn tăn, chỉ còn những bờ cát trải dài, và… chỉ còn những bóng hình ngày ngày vẫn lặng thầm ngóng về phía biển, phía xa xa của đại dương, nơi những người thân của họ mãi mãi không trở về.
Xem “Hoàng Sa – Nỗi đau mất mát”, không chỉ khiến ta thêm tự hào về lãnh thổ Việt Nam, thêm đồng cảm với những con người của biển cả, mà còn ước mong những linh hồn “Mộ gió” sẽ được thanh thoát, sẽ phù hộ cho những con người dũng cảm mỗi sớm mai vẫn giương buồm ra biển lớn…

Nghe ca khúc Mộ Gió của ban nhạc Unlimited ở đây !

SoulExtremely

Share to Raise Together!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *