Embrace of the endless ocean

Quá nhiều cảm xúc khi nghe Twilight of the Thunder God của Amon Amarth. Nhanh quá, mới đó đã hơn 7 năm rồi. Bảy năm sống với bao xúc cảm của Metal, từ ngày còn chập chững đi cùng ca khúc ballad đầu tiên, đến những đêm giật giũ với những vũ điệu điên cuồng của Death và Thrash. Điên đấy, giận đấy, nhưng cũng thật đấy. Đêm qua, làm việc mệt, ngủ lúc nào không biết, đến cái lò sưởi cũng tắt lúc nào không hay. Sáng dậy, điện thoại hết pin, không có tiếng chuông lạnh lùng báo thức mỗi sáng, thật yên ắng, tự nhiên bao suy nghĩ ập về với Mama said của Metallica. Nhớ lại ngày đầu nghe bài này khi còn là sinh viên. Mình nghe nhạc ít khi tìm lời, bài nào thích quá thì học thuộc luôn, còn không chỉ nghe nhạc, chỉ nghe thôi. Metal như người đàn ông từng trải vậy. Vui, buồn, giận, thương.. đều đã có cả. Không cần quá nhiều lời, đôi khi ta lặng đi bên tiếng rít quái đản của tay guitar, ta dồn nén trong tim để rồi tuôn trào như dòng thác mỗi khi được đắm chìm trong vũ khúc của metal.

Cuộc sống xa nhà rèn luyện dần cho mình cái tính tự chủ, lắng nghe nhiều hơn. Vẫn biết rằng đâu đó còn cái bồng bột, hiếu thắng của tuổi trẻ, nhưng so với hồi chưa nghe metal, mình đã lớn lên nhiều lắm. Mình dần biết quý những giái trị hiện hữu xung quanh bản thân, biết thương yêu hơn, biết căm giận nhiều hơn, biết rõ hơn những giá trị ta đang và sẽ nhận được cũng như những cái giá phải trả trên con đường tự dấn thân. Như James đã hát,

“”Rebel”, my new last name
Wild blood in my veins
Apron strings around my neck
The mark that still remains
left home at an early age
Of what I heard was wrong
I never asked forgiveness
But what is said is done”

Tôi tin James đã hát bằng cả trái tim của mình, như bao thanh niên cùng thế hệ. Và hôm nay, tôi lại sống thêm với bản anh hùng ca của Amon Amarth. Không biết tôi đã nghe ca khúc này bao nhiêu lần từ khi nó được phát hành. Tôi chỉ nhớ rằng, những khi buồn, những khi cần động viên, những khi cần nỗ lực, những khi nghiên cứu bế tắc, tôi lại lắng nghe Johan hát. Từng giai điệu, từng gam nhạc, từng câu lời như thấm vào tâm can, thêm nhiều động lực, thêm lòng dũng cảm, thêm tự tin cho chính bản thân mình.

“The icy waves embrace my skin,
I am going down
The endless ocean swallows me
This will be my hollow tomb

Won’t feel the breeze of my home shore
Nor see the lakes or winter snow
My hopeful dreams lie ripped and torn.
Father, Father, I die alone”

Gào một cách vô thức theo Johan, từng đêm, từng đêm như thế, để mỗi sớm mai, ta lại mạnh dạn dấn bước trên con đường đầy sương gió !!

SoulExtremely

Share to Raise Together!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *