Dreamer…

Ngẫm lại, những ca khúc mình ưa thích hoặc cảm thấy nó ý nghĩa, đa phần đều có bóng hình của chính bản thân mình trong đó. Con người sinh ra, từ một thực thể trong trắng, nhuốm bao bụi trần để cảm nhận, để trải nghiệm, để cống hiến, để tìm cái Tôi cho chính mình giữa trần tục này. Ozzy Osbourne cũng vậy. Gọi là ông thì hơi già quá, gọi là anh thì không còn trẻ nữa, chậc, thế gọi tạm là bác vậy, dù gì dăm năm nữa bác cũng lên chức ông thôi (nếu bác còn cơ hội). Thời gian bác Osbourne gia nhập cá thế giới điên đảo của rock nói chung và metal nói riêng chắc cũng hơn nửa cuộc đời, một chặng đường đủ dài để ngẫm lại tất cả những giá trị mình đeo đuổi. Osbourne đến với rock như bao chàng thanh niên khác muốn mang bầu nhiệt huyết, máu nóng của mình cống hiến cho lý tưởng của tuổi trẻ, như thời chàng thanh niên James ngân nga Mama said. Thăng trầm có lẽ cũng đến đủ với một người tính cách phải nói khá lập dị như Osbourne. Nhưng trên hết thảy, mình vẫn rất yêu chất nhạc của bác. Lạ lùng một chỗ, mình rất ít nghe nhạc của Osbourne, kể cả cái thời hoàng kim của Black Sabbath; nghe chỉ là vài bài, chẳng hiểu sao vẫn mê, vẫn thích cái chất giọng có một không hai, chất giọng lạ lạ nhựa nhựa, chất giọng nghe sao bộc bạch thế, chất giọng mỗi khi cất lên như muốn dãi bày bao niềm tâm sự. Mình thích ở chỗ, nó không quá mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng, nó cũng không quá yếu ớt, nhẹ nhàng nhưng đủ sức nặng để khiến người nghe – những kẻ như mình, như một tên lãng tử nghêu ngao bước trên con đường đầy nắng, chợt văng vẳng đâu đó chất giọng trên nền nhạc đầy suy tư của ông già Osbourne. Mình vẫn thích gọi trìu mến là vậy. Khuôn mặt ấy, dù là khi trẻ hay già đều để lại cho người xem, người nghe nhiều cảm mến. Ông già ấy giờ già thật rồi, nhăn nheo rồi, chẳng mấy chốc ông sẽ nối gót các bậc tiền bối về với thế giới vĩnh hằng của những ban nhạc khét tiếng một thời. Nhưng giờ đây, ông đang cất tiếng hát của một Dreamer. Phải, như ông, tôi cũng thường mộng mơ, giờ nghe ông hát, ngẫm lại, đôi khi làm người mộng mơ tốt lắm chứ. Osbourne mơ về những kỉ niệm đã qua, mơ về một ngày mới, ngày của sum vầy, ngày được sống và cháy hết mình trong niềm đam mê âm nhạc bất tận. Còn tôi, tôi cũng mơ, giấc mơ của một kẻ lãng tử, ngày ngày vẫn chật vật với bao lo toan của cuộc sống thường nhật, nhưng vẫn không quên những ca từ, giai điệu của ông già Osbourne, vẫn giữ vững những gì mình tin tưởng để đi tiếp.

Share to Raise Together!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *