Đêm muộn Tsukuba

Từ trước đến giờ, mục Tản Mạn mình chỉ đi góp nhặt những mẩu chuyên đâu đó về Metal, vui có buồn có, ít khi tự mình viết. Bây giờ nghĩ lại, thấy cũng nên tập tọe viết lách vài dòng về những trải nghiệm với metal, chuyện vui chuyền buồn metal trong cuộc sống, gì chứ mình cũng gắn bó với nó hơn 3 năm nay rồi.
Đêm qua, môt buổi nhậu muộn cùng anh em ở Tsukuba, cùng hàn huyện đủ chuyện, với thế nào lại được ngồi cùng mâm với những người ít nhiều gắn bó với rock nói chung, metal nói riêng. Mình gặp đồng hương, mừng; nhắc lại chuyện ban nhạc Cỏ Lạ, vui. Mặc dù mình chưa bao giờ biết mặt họ, cũng chưa bao giờ nghe nhạc của họ, thế nhưng, ở Huế nhắc đến họ có rất nhiều người biết. Giờ thì mỗi người một ngả, lo cuộc sống riêng, mình lai chợt nghĩ có khi đến một ngày, khi lượng Andrenalin chẳng còn dồi dào, rồi mình cũng theo gót tiền bối, rời bỏ nó mà đi. Cũng có thể có, cũng có thể không. Đời mà, chẳng ai muốn dự báo xa thế làm gì. Nhưng cứ mỗi lần nhắc thế, mình lại vừa trân trọng hơn những ca khúc metal vẫn nghe, vừa nhắc nhở luôn cho bản thân không bao giờ được làm lụi tàn dần niềm đam mê của bản thân.
Mình chưa bao giờ kinh doanh, máu liều cũng có một chút, nhưng lại không muốn làm phiền ai, cũng không muốn ai vì mình mà phải suy nghĩ. Thế nên, cái việc con con tưởng chừng đơn giản, mở môt quán cà phê rock cóc, tưởng chừng đơn giản mà lại khó vô cùng, đấu tranh nhiều lần với bản thân vẫn chưa dứt được cái quyết định. Thế nên, sau buổi nhậu, lại xếp vào đấy. Khề khà khề khà, cứ từ từ, không vội. May thay, tính mình ít khi bỏ cuộc.
Có lẽ, nếu đã gắn bó với Metal, anh phải chấp nhận hy sinh !

Cùng thưởng thức tuyệt phẩm The Gallery đầu đời của Dark Tranquility.

SoulExtremely

Share to Raise Together!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *