DANIEL TRIFU – Chiến binh Kyokushin

Cuộc phỏng vấn được xuất bản trên tạp chí Blitz, số tháng 1/ 2015. Bài viết lược dịch lại nội dung bài báo, nhưng về cơ bản vẫn giữ những chi tiết chính. Bạn đọc quan tâm có thể xem bài viết gốc theo đường dẫn sau:
Daniel Trifu – Kyokushin Warror.

Sau một tai nạn nghiêm trọng (gần như mất mạng), kyokushin-kai Daniel Trifu đã khổ luyện để không những lấy lại sức khỏe ban đầu mà còn quay trở lại với các trận đấu trên sàn kyokushin và giảnh giải bạc thế giới. Jarrod Boyle giới thiệu câu chuyện ngắn về cuộc hành trình của Daniel Trifu để thấy được nỗ lực và ý chí sắt đá của một kyokushin-kai.

“Mẹ của Daniel gọi một người phụ nữ “gypsy”, một người bạn của gia đình, đến và niệm chú để xua đuổi những linh hồn quỷ dữ ra khỏi người Daniel”, Lynne O’Brien – vợ anh kể lại.

Vậy nó có hiệu quả không? Tôi hỏi (nhưng có vẻ hơi ngớ ngẩn khi hỏi câu này)

“Tôi nghĩ nó hiệu quả”, Lynn đáp, “Ít nhất, phần rượu cô ấy đặt (?) lên ngực anh ấy giúp thân nhiệt giảm xuống. Đồng thời, hành động này cũng mang lại hy vọng cho anh ấy. Chỉ nhìn mà không làm gì là điều tệ nhất, và tôi không làm được như vậy”.

DANIEL TRIFU – Chiến binh Kyokushin

Daniel đã trải qua hầu hết tuổi thơ của mình ở Bucharest (Romania), trước khi đến Australia năm 19 tuổi. “Thủa nhỏ lúc đi học, tôi thường bị chấn lột tiền đến sạch túi. Ở Bucharest thời đó, bạn phải tự xoay xở để giải quyết vấn đề của mình. Tôi đã nhiều lần cố gắng tự vệ, nhưng đa phần tôi chiến đấu không đúng cách. Kết quả là lần nào cũng bầm dập”. Với Daniel, những bộ phim võ thuật Âu Mỹ được chiếu ít nhiều ở Bucarest thời đó đã ảnh hưởng rất mạnh đến quyết định gắn bó với Kyolushin của anh sau này. “Tôi đã đi đến một võ đường Kyokushin (Kyokushin dojo), nhìn họ tập luyện và nhận ra, ồ đây là tương lai của tôi. Võ sinh tập luyện cùng nhau, và đập nhau tơi tả trên sàn tập, sàn đấu trong khi các môn võ khác tránh cho võ sinh bị đau khi tập luyện. Thái độ của họ trên sàn Kyokushin rất rõ ràng: Bạn sợ cái gì? Đương đầu cùng nó với 1-2 cú đá. Tôi đã chọn Kyokushin vì nghĩ rằng môn võ này sẽ giúp tôi cứng cáp, bản lĩnh hơn”.

Daniel trải qua nhiều nghề ở Australia mà theo anh, giúp tăng khả năng thương thuyết và giảm tần suất tung nắm đấm. Anh bộc bạch: “Kyokushin hàm chứa yếu tố tự vệ trong đó; bạn đấm vào mặt, đá vào đấu, làm bất kì cái gì có thể trong chiến đấu. Nhưng cùng với thời gian, luật thi đấu thay đổi, và mọi người nhiều khi nhầm lẫn giữa Kyokushin chiến đấu và thi đấu. Riêng tôi, tôi không khoái vụ cấm đấm vào mặt, nó hạn chế ít nhiều kĩ năng phòng thủ của đấu sĩ”.

………

“Gầy dựng ý chí chiến đấu là phần khó nhất trong huấn luyện tự vệ, tôi hay nói với các võ sinh. Một cái tát vào mặt, và trận chiến có thể bắt đầu. Đối thủ có hàng trăm lựa chọn để tấn công. Dùng vũ khí? Hay một trận vật lộn trên mặt đất? Bạn phải phản ứng tức thời, một phản ứng chỉ có thể đạt được qua trải nghiệm và thực chiến. Như chọc mắt chẳng hạn, sẽ không ai sẵn sàng làm điều đó. Bạn chỉ có thể dám làm khi bạn phải đương đầu với những tình huống thực tế nguy hiểm, và bạn phải chọn lựa giữa sự sống với cái (gần) chết”.

Nhiều khi, vấn đề chỉ là giữ sự đơn giản trong kĩ thuật.

Mọi người đều mong muốn tiến bộ và đạt kết quả nhanh chóng. Tưởng tượng bạn có thể tung một cú đá vào đầu trong 2 giây. Những kĩ thuật như vậy chỉ có thể được hình thành sau một thời gian dài khổ luyện. Không có cái gì tự nhiên đến cả. Tôi có một đòn đá thấp rất hiệu quả, nhưng mọi người thấy nó rất nhàm chán. Tôi ngừng tập luyện, và tôi mất kĩ thuật đó. Vậy nên hãy biết thế mạnh của mình, cải thiện hàng ngày để phát triển thành kĩ năng chiến đấu, tập trung vào tính đơn giản và hiệu quả của đòn đánh.

Daniel sau đó đã có nhiều trải nghiệm ở giải Kyokushin Karate World Tournament, Kyokushin World Federation Championship trước khi bước chân vào thử thách khắc nghiệt nhất: Fifty-man Kumite – trận chiến với 50 võ sĩ Kyokushin. Đây là hình thức một đấu 50, mỗi trận đấu có thể diễn ra 3-5 phút, có thể có nốc ao. Đối thủ của trận kế tiếp là một võ sĩ được nghỉ ngơi hoàn toàn với đầy đủ thể lực. Tôi tham gia thử thách này sau giải thế giới. Từ hai phía của võ đường, mọi người hét lên “di chuyển, tích cực di chuyển”, nhưng tôi chỉ đứng đó và chịu đòn. Chấn thương đến sau đó, tôi không thể vượt qua thử thách, và dừng như ngưỡng chịu đau của tôi đã tới hạn. Một cách hài hước, bác sĩ điều trị nói với Daniel, nhìn anh tơi tả như chiếc xe hơi bị tông đi tông lai nhiều lần vậy. Sau đó, tôi cố gắng tập luyện trở lại. Thực sự mà nói, tôi di chuyển như một ông cụ đã 80 tuổi vậy, nhưng tôi đã vượt qua được giai đoạn đó.

………

“Tôi chưa bao giờ bị gục vì các đón tấn công dưới hông. Lần cuối tôi bị đánh ngã với một cú đá vào đầu hồi năm 1997. Hai xương sườn đã “ra đi” trong trận bán kết của chuyến công đấu cuối cùng, nhưng tôi đã vượt qua được. Rất nhiều khi, bạn dính những cú đá, đấm trực diện vào người. Nếu đợi trọng tài, bạn sẽ thua. Đứng lên và tiếp tục chiến đấu. Trong trận đấu, hãy đánh như một samurai. Trên sàn đấu, mọi người đều cần sự dũng cảm. Không thể lùi và không phải ở đó để giành chiến thắng, bạn chiến đấu để sinh tồn và trở về nhà an toàn. Đối với tôi, đơn giản là gắng thêm 10 giây nữa, thêm 3 cú đấm nữa, và bạn sẽ về nhà”.

Daniel đã cố gắng luyện tập để tránh những cú đá chết người vào đầu, tuy vậy một trận đánh đường phố ở Nga đã suýt cướp đi mạng sống của anh với chứng xuất huyết não. Sau rất nhiều khó khăn, vật lộn với hệ thống y tế ở Romania thời đó, cùng với sự trợ giúp của đại sứ quán Australia, anh được cứu sống. Cuộc đời anh có lẽ đã rẽ sang một hướng khác (nhân viên an ninh, vận chuyển hay đại loại gì đó), nhưng sau 2 năm anh đã quay trở lại sàn đấu với giải All-Japan Champion và The Karate World Challenge. Lynn, vợ anh nói: “Tôi đã cố gắng ngăn cản nhưng không thể. Chiến đấu là cuộc đời và tất cả đối với anh ấy. Anh có thể tiếp tục dạy võ, nhưng cuộc đời của một võ sĩ, con đường duy nhất để sống với Kyokushin là chiến đấu. Tôi biết rõ điều đó, nhưng vẫn luôn lo sợ với câu hét thường trực, không dùng đòn đá vào đầu – no head kick”. Quãng thời gian sau đó, Lynn đã nỗ lực tập luyên cùng chồng để lấy đẳng đầu tiên của đai đen. “Giờ đây, nỗ lực lớn nhất của tôi là trận thắng trước Daniel, để chuẩn bị cho các trận du đấu. Tôi đã đến với Kyokushin một cách thuần khiết nhất thông quan Daniel. Tôi hiểu con đường Daniel đã đi, và chúng tôi cùng trân trọng những gì Kyokushin mang lại cho cuộc đời của hai chúng tôi”, Lynn nói.

daniel-trifu-2

Soulextrmely

Share to Raise Together!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *